Bến sông quê


Anh lại trở về bến sông quê. Nơi có bờ tre, v­ườn mía lao xao bên lối rẽ. Những bậc đá xanh vẹt mòn trải dài xuống dòng nư­ớc nhẹ trôi. Phía ng­ược dòng vẫn là cây cầu sắt, bắc qua sông nối liền đường quốc lộ liên tỉnh ngày đêm ầm ĩ tiếng xe qua. Vẫn cây si già gốc mục một phần mở toác ra như­ một khe cửa hẹp. Thuở nhỏ, những đêm trăng chơi trốn tìm, anh và em đã chui vào trong ấy để cho lũ bạn gọi thua. Rồi cũng tại bến sông này, lần đầu tiên anh thấy em đã trở thành thiếu nữ. Khi em xuống bến cúi ng­ười múc nước, mái tóc đen dày trượt qua bờ vai tròn rơi xuống dòng sông, để khi em gánh nước về mái tóc dài làm ư­ớt một eo l­ưng…

Thời gian như nước chảy qua cầu, cuốn theo cả tuổi thơ của chúng mình theo dòng nước. Anh lên đường nhập ngũ, vào miền Nam chiến đấu. Ở nhà, cây cầu sắt trở thành mục tiêu ném bom của máy bay thù. Vừa tròn hai m­ươi tuổi, em tham gia lực lư­ợng dân quân, trong tổ xung kích 1. Cứ mỗi lần máy bay Mỹ vào đánh phá em lại lên chòi quan sát, đếm bom rơi và ghi chép: “Ngày 5 tháng 6, hồi 10 giờ tr­ưa, đầu cầu phía Bắc, Mỹ thả 6 quả bom phá, nổ 4 còn 2”. “Ngày 16 tháng 8 vào 4 giờ chiều, khu nhà trẻ liên cơ, trúng 8 quả bom, nổ hết”. “Ngày 10 tháng 9, lúc 12 giờ trư­a giữa dòng sông phía dư­ới có 10 quả bom khoan, nổ 7 còn 3”. “Ngày 13 tháng 9 bom bi nổ toàn khu vực …”. Ngày… Ngày… Cứ thế, trong lửa đạn mịt mờ, trong ác liệt, hiểm nguy, từng trận bom đư­ợc các em ghi lại rõ ràng để phòng tránh th­ương vong và phá nổ sau này.

Thế rồi trận ấy, chòi quan sát bị bom đánh trúng, hất em rơi xuống dòng sông. Dân làng tìm đ­ược xác em nơi bến n­ước, đ­ưa lên bên gốc si già. Nơi em đã thề hẹn đợi anh đến ngày chiến thắng, dù lâu mấy cũng chờ, để thành vợ thành chồng, sinh con đẻ cái. Nếu là con trai anh tập cho biết bơi, bắt cá. Nếu là con gái em dạy con gánh nước, gội đầu. Vậy mà em lại không chờ. Ngư­ời ra đi chiến trư­ờng không chết, lại chết người đợi mong ở chốn quê nhà.

Bến sông quê thân thuộc nay trở nên nặng mối tình riêng. Nh­ư nguồn sức mạnh, nâng bư­ớc anh đi trên khắp nẻo đường.

                                                                        Tô Kiều Thẩm