Em ở đây là Trần Thị Bắc, sinh năm 1932, trong một gia đình sớm giác ngộ cách mạng và hoạt động kháng chiến ở thôn Xuân Dục Đoài, xã Phù Linh, huyện Sóc Sơn, thành phố Hà Nội. Năm 15 tuổi (1947) Bắc đã tham gia hoạt động trong các phong trào thanh, thiếu niên. 17 tuổi cô gia nhập Đội du kích, làm nhiệm vụ giao thông liên lạc, tiếp tế và trực tiếp chiến đấu bảo vệ nhân dân trong những trận càn của giặc.
Phố trước đêm ngày rầm rập xe Vườn sau rợp bóng lá xum xuê Chim về làm tổ đua nhau hót Nơi đất Hà thành thoáng bóng quê
Cánh chim báo sang mùa Nắng hoai hoai cuối hạ Màu mây non lá mạ Gió trên cành hiu hiu
Sừng sững hiên ngang giữa biển trời Muôn ngàn rồng đá trấn ngoài khơi Điệp điệp, trùng trùng giăng lũy thép Giữ yên non nước tự bao đời
Bài thơ ngắn, vẻn vẹn có 20 câu nhưng Tây Nguyên xa xôi hiện lên thật gần gũi, với những nhạc điệu trữ tình vốn có. Đây cũng là nguồn cảm hứng cho nhạc sĩ Phan Huỳnh Điểu viết lên một bài ca đi cùng năm tháng “Bóng cây Kơ nia” năm 1971.
Cứ mỗi lần về thăm quê là tôi lại tới nghĩa trang liệt sĩ xã nhà để thắp hương cho thầy, để tạ lỗi, để mong linh hồn thầy siêu thoát và tha thứ cho tôi, cô học trò ngây thơ, tội nghiệp…
Dẫu vẫn biết rằng sẽ không bao giờ còn được gặp lại ông, được hàn huyên tâm sự về chuyện đời chuyện nghề cùng ông - người nhạc sĩ mà tôi thường gọi với danh xưng kính mến là "chú Tùng". Tôi mường tượng ra người nhạc sĩ với dáng vẻ mộc mạc, nụ cười chân thành, bằng sự trân trọng, ngưỡng mộ và quý mến...
Không ở đâu thời tiết lại khắc nghiệt như ở Trường Sa. Cũng là cái nắng nhưng hun da, hun thịt. Cũng là cái gió nhưng có vị mặn mòi của biển. Đứng trước gió mà ngứa ngáy khắp người, quần áo như bị ẩm. Cũng là nước nhưng tắm rửa, sinh hoạt và gieo trồng không được. Những khi mưa bão, sóng lừng thì không phải kể. Có lẽ sống trong điều kiện khó khăn thiếu thốn ấy mà tâm hồn người lính Trường Sa càng mênh mang, đằm thắm, với những vần thơ dung dị thể hiện tình yêu quê hương, đất nước, tình yêu lứa đôi và nỗi nhở đất liền khôn xiết. Những bài thơ như những bông hoa bờ dậu, chắt lọc từ sỏi đá khô cằn nhưng càng đọc, càng ngắm càng thấy hay, thấy đẹp:
Nhà hai đứa chúng mình cách nhau một hàng rào dâm bụt tím. Thuở nhỏ, em thường chui qua sang xem anh mổ cá, mổ chim để làm bài sinh vật. Mặt em dán những cánh hoa đỏ thẫm giả làm “Ông Ngáo” để dọa anh. Miền Sóc Sơn, Hà Nội quê ta có bầu trời cao xanh, tròn như một vòng tay, ôm những xóm nghèo khuất trong chòm tre, bên dòng sông Công màu ngọc bích.
Đó là cuộc chia ly chói ngời sắc đỏ Tươi như cánh nhạn lai hồng Trưa một ngày sắp ngả sang đông Thu, bỗng nắng vàng lên rực rỡ.