Chị ngồi chuốt chỉ thời gian


             Chị ngồi chuốt chỉ thời gian

             Dệt thành một dải khăn tang đời mình

             Nhớ thời vừa chớm xuân tình

             Có người mai mối chị thành nàng dâu


            Tưởng rằng hạnh phúc bền lâu

            Ai ngờ cuộc chiến năm sau vang rền

            Anh ra trận tuyến triền miên

             Lui cui bóng chị ngày đêm trên đồng

 

Một mình chèo chống bão dông

Mái nghèo trăng dột long đong phận người

Bát cơm chan bát mồ hôi

Ước mơ nhặm nhuội rối bời đất quê

 

Đông qua rồi lại sang hè 

               Giật mình chợt giấc nhớ về xa xanh

               Năm canh thao thức năm canh

               Đạn bom ác liệt vùi anh rừng già


              Lớn lên con mới hỏi cha?

              Rưng rưng mắt chị ướt nhòa chiều hôm

              Quê chồng heo hút nỗi buồn

              Gió đưa chị trở về nguồn cội xưa


               Một mình bì bõm nắng mưa

               Bước chân vấp phải xác xơ gánh nghèo

               Thân cò lặn lội gieo neo

               Nỗi đau chiến trận hanh heo tháng ngày


               Hóa Giang lúc cạn lúc đầy

              Buồn kia sao hết đời này. Chị ơi?

---------------                        

                                                                  Tô Ngọc Thạch

 (1)  Chị Nguyễn Thị Đức quê ở xã An Hòa, Vĩnh Bảo, Hải Phòng có bà nội, anh trai, anh chồng, chồng (anh Phạm Văn Đĩnh) là liệt sĩ và mẹ chồng là Mẹ Việt Nam anh hùng.