Hạ Long


          Sừng sững hiên ngang giữa biển trời

          Muôn ngàn rồng đá trấn ngoài khơi

          Điệp điệp, trùng trùng giăng lũy thép

          Giữ yên non nước tự bao đời

                   Quê mình nơi ấy miền Đông-Bắc

                   Thiêu cháy thuyền lương giặc một thời

                   Từng đã nhấn chìm bao hải tặc

                   Vít cổ nhiều phen lũ cướp trời

          Vừng đông hửng sáng muôn hồng tía

          Trưa đến trời xanh nắng chói lòa

          Chiều buông lãng đãng màn sương tím

          Đêm về lấp lánh ánh sao Khuê

                   Tình tự vô tư hòn Trống Mái

                   Gà mẹ trên ngàn ấp trứng tươi

                   Ngắm trăng, Thỏ ngọc trầm tư mãi

                   Cún nhỏ nghênh tai, ngặt nghẽo cười

Nắng sớm long lanh làn ngọc bích

Tàu ai vào cập bến ăn than

Dập dìu xuồng máy đưa du khách

Cánh buồm đỏ thắm mấy thuyền nan

          Lên động Thiên Cung xem một tý

          Vào hang Sửng Sốt, bỗng sững sờ

          Nhớ Bác khi qua hòn Ti-Tốp

          Quay vào say ngắm núi Bài Thơ

Cảnh đẹp thần tiên nơi hạ giới

Di sản muôn đời chốn Biển Đông

Liệu có cảnh nào so sánh nổi

“Đề nhất kỳ quan”,ơi Hạ Long.

                                                                  T B T